Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Khúc thuật hoài- Văn Châu


Khúc thuật hoài






KHÚC THUẬT HOÀI




Lưu Linh- uống mỗi ngày đôi vò rượu

Ta- vài ly, say chổng cẳng lên trời

Nhìn thế sự đảo điên, ôm mặt khóc

Mà bạn bè vẫn cứ gọi dân chơi!



Đáng nhôm nhựa chi đâu mà hảo hán

Chỉ thất tình, quen cái thói chơi ngông

Đời hữu hạn mà trái tim vô hạn

Yêu đơn phương- (kể cả gái…có chồng!)



Bá Nha khóc Chung Tử Kỳ ly biệt

Sụp lạy bên mồ, đập vỡ đàn Dao

Ta khóc bạn ta, hề- viễn xứ

Bạn khóc cho ta, hề- cố quận lao đao…



Nguyễn Khuyến vắng Dương Khuê buồn man mác

Rượu không mua đâu phải thiếu bạc tiền

Câu thơ mãi đắn đo không muốn viết

Bởi tri âm đã vội sớm quy tiên.





Vậy mà ta cứ ôm đàn ngồi hát

Những nốt trầm, nốt bổng, nốt vô âm.

Thi sĩ chi ta- cái thằng mạt vận

Viết câu thơ còn khúc khuỷu âm vần.



Nhìn vận nước ngã nghiêng mà ngao ngán

Nhưng thư sinh không cầm chặt kiếm cung

Nên chỉ viết vài ba câu bá láp

Và tự xưng mình là Lệnh Hồ Xung.



(Thiên hạ có ai nghe vào ném đá

Xin nương tay, nhè nhẹ chút mà thôi

Lệnh Hồ Xung là một trang hiệp khách

Ta- dân quèn chưa xứng một tay chơi! )



                   
Văn Châu



Khúc thuật hoài- Văn Châu - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian