Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Vết chàm sâu- Hoa Nguyên


VẾT CHÀM SÂU










Sẽ không còn mặt trời

Giữa bình nguyên sương sớm

Sẽ không còn ngày mới

Để thấy một ban mai



Sáu mươi năm đời người

Vượt làn ranh đau khổ

Sẽ bắt đầu buông rơi

Về bên kia thế giới




Có Chúa ngự trên cao

Có Phật Trời tế độ

Một hình hài hư hao

Đã trăm nghìn bia mộ




Đã chiêm rồi mệnh số

Cho nhẹ nhàng cuộc chơi

Không cách gì thay chỗ

Chiếc lá mùa chơi vơi




Đã nghiệm rồi cách chia

Giữa hai miền thế giới

Sẽ miên trường nỗi đợi

Đến giờ một cơn điên

Vết chàm sâu





Trông như một con thuyền

Chòng chành phiêu du sóng

Trong lòng lên cơn sấm

Ngọt ngào muôn vết đâm




Nắm tay cầm càn khôn

Uống thành cơn độc dược

giữa phân ranh sinh tồn

Lý, tình...đang đuổi rượt




Đã đuối đời ... trôi vuột

Rớt xuống mảnh linh hồn

Có trăm nghìn móng vuốt

Cấu cào thành hố chôn ...




Trong vòng tay càn khôn

Vết chàm sâu ghê gớm... !

Ẩn trong mỗi nụ hôn

Thói đời nghe ghê tởm


      
Hoa Nguyên





Vết chàm sâu- Hoa Nguyên - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian