Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Rồi cũng say- Hoa Nguyên


Rồi cũng say






RỒI CŨNG SAY...




Đêm có lẽ, buồn trong lòng mọi bữa
Trăng thượng, kìa huyền hoặc cô đơn
Cuối mùa rồi mà ngày thiêu nắng lửa
Để hôm nay hôm qua khác gì nhau



Vẫn cung bậc ngày đêm chưa thể đổi
Để chiều nay không biết tỉnh hay say
Dẫu có tỉnh thì có gì phấn khởi
Nếu có say nói bậy đừng ai hay



Có lớn tiếng nào với ai mới được
Chẳng lẽ rồi xao xác với đàn chim
Con chim có khung trời chao liệng
Hơi sức đâu mà liên lụy cõi ba chìm...



Thế vậy thôi ! vác chiếc cuốc ra đào
Dăm khối đất cũng thành đất ở
Con sông nào cũng bên bồi bên lỡ
Nên tháng năm dầu dãi những vui buồn





Rồi cũng say





Ở nơi nầy ngày tháng đã cô đơn

Sẽ dài hơi có những lần trăng muộn

Con trăng từ đó đời lang bạt

Theo mây trôi dạt cuối chân trời



Có đóm tàn vây bủa chung quanh

Những con đường khập khễnh như ghềnh

Có cồn bãi phơi mình khi nước rút

Lũi tới không xong lại quay ngang



Mây thấp rồi mặc, đất tối cong nghiêng

Trăng thượng huyền đã bắt đầu chập choạng

Buổi đao binh đi qua thời ly loạn

Còn tháng năm gầy tiều tụy ly hương



Cuối cùng trời cũng thể được phong vương

Một mình mình đối ẩm với tha phương

Đất trời cũng sơ khai như tiền kiếp

Sóng sánh ly chai ấm lạnh canh trường



Đường nào về La Mã ? trôi vô phương

Nhắm hướng nào cũng trời nghiêng đất ngã..

Tuột xuống hầm hình như quên nắp cửa

Mưa gió lùa vào, trôi nổi với cơn say...


               
Hoa Nguyên




COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian