Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Đành đốt bài thơ cũ sưởi lòng ta- Văn Châu


đốt bài thơ cũ





ĐÀNH ĐỐT BÀI THƠ CŨ SƯỞI LÒNG TA




Anh vừa đốt một bài thơ ngày cũ

viết cho Người từ một thuở cuồng si.

Thuyền đã bỏ sang sông về bến khác

Thì thơ ơi! còn giữ lại làm gì?



Gửi vào gió- mong biến tan thành mộng

Gửi vào sương- hẹn với giấc mơ đầy

Giờ còn lại chút lòng trơn; tay trắng

Đêm đêm ngồi độc ẩm dỗ lòng say.



Em biền biệt cõi nào xa ngái quá

Đã bao năm chưa có dịp quay về

Dốc mù sương, vẫn hoa vàng, bướm trắng

Chỉ hồn ta là những lá cành khô.



Nên từ ấy, sầu chất cao hơn núi

Quạnh quẽ buồn như thể những nhánh sông

Mà núi sông thì xa lơ; xa lắc...

Mỗi đêm khuya nghe gió thổi qua lòng.



Trời như đã cuối đông rồi thì phải?

Bầy chim non trốn lạnh gác hiên nhà

Loay hoay mãi, biết nơi nào an trú

Đành đốt bài thơ cũ sưởi lòng ta!



Gần cuối năm, mang sổ đời ra tính

Thành-bại; lỗ-lời; được-mất, hơn-thua...

Định với lòng- Sẽ không làm thơ nữa

Gánh nỗi buồn rao bán: Có ai mua?


               
Văn Châu




COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian