Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Nghe nỗi ngậm ngùi- Tuyền Linh


NGHE NỖI NGẬM NGÙI



Nghe nỗi ngậm ngùiMuốn gói chút nắng Sài Gòn

Gởi qua bên ấy…gởi lòng bên ni

Gởi luôn nửa tuổi xuân thì

Người còn để lại từ khi chia lìa

Gởi Người một chuỗi sầu khuya

Liêu xiêu hè phố tàn khuya Sài Gòn

Gởi Người nửa giấc lạnh đông

Hắt hiu hồn mộng mênh mông chiếu giường

Gởi Người lúng liếng môi cười

Dư âm còn đọng một đời khó quên

Gởi Người hai chữ “ yêu em “

Đã thành cổ tự khắc lên tháp ngà






Ngồi đây níu hỏi mây xa

Có chăng bên ấy bóng tà huy xưa

Người còn chờ ánh sao thưa

Đếm từng tuổi mộng kịp vừa trăng lên

Chim bay bỏ mái tranh hiền

Bỏ luôn cánh võng hàng hiên quê nhà

Bây chừ đông lạnh mưa qua

Còn ai núp dưới hiên nhà đợi mưa

Người đi từ buổi giao mùa

Có không bên ấy gió lùa tóc mây

Vai Người hơi ấm còn đây

Giọt mưa rụng xuống ngập đầy chiêm bao

Từ hồi hai bóng chung đôi

Lòng đâu cổ tích mà ngồi ngóng trông

Bây chừ bên ấy lạnh đông

Người ơi, còn giọt lệ thầm chực rơi ?

Cho tui chung chút bùi ngùi

Phố khuya Lê Lợi còn tui còn Người

Hình như Người rớt tiếng cười

Trên đường Nguyễn Huệ loãng vơi tuổi buồn

Tui đi nhặt bỏ vào hồn

Để tui có một Sài Gòn của tui

Bây giờ đi dưới nắng ui

Người ơi, nghe nỗi ngậm ngùi vây quanh



                   Tuyền Linh




Nghe nỗi ngậm ngùi- Tuyền Linh - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian