Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Ta nhớ người xa cách núi sông- Văn Châu







    TA NHỚ NGƯỜI XA CÁCH NÚI SÔNG *





"Ta nhớ người xa cách núi sông

Người xa, xa quá, nhớ ta không?"
*

Suốt mấy hôm rày thưa cánh nhạn

Chẳng trách gì đâu- chớ bận lòng!


       Người ở cuối trời, ta ở đây

       Hai tay bưng hai chén lệ đầy

       Kẻ nhớ quê nhà - Người nhớ mộng

       Rượu vắng bạn hiền dễ chóng say.



Dẫu biết chỉ là hư ảo thôi

Tựa như sương khói rớt quanh đời

Ta đưa tay hứng- tan vào mộng

Nghe lòng vương vấn mãi khôn nguôi.



       Người từ hôm ấy tựa mây bay

       Ta cố tìm quên- chén rượu đầy

       Thoáng thấy bóng mình nơi đáy cốc

       Hạt bụi nào rơi trong mắt- Cay!



Ta khóc cho ta, hay khóc Người?

Mà lòng thổn thức mãi khôn nguôi

Tri âm; tri kỷ rày đâu vắng

Nên cuộc đời có mấy khi vui



       Nhớ mỗi lần ngồi luận văn chương

       Người trách thơ ta rất đỗi buồn

       Hôm nay, xin một lần nữa nhé

       Ta viết lời này.. lại buồn hơn!



Đôi lần ta định bỏ làm thơ

Bỏ lại sau lưng cuộc mộng hờ

Ôm đàn đứng giữa đời ca hát

Cho dẫu… âm giai đã nhạt thừa



       Thôi! Chúc Người mãi được bình an

       Tình xưa gửi lại gió mây ngàn

       “Xuân tàm đáo tử ti phương tận

       Lạp cự thành hôi thủy lệ can”
**



                 Văn Châu

-------------------------------------------------------------

* Thơ Trần Tế Xương

**Thơ Lý Thương Ẩn- Nhà thơ lớn đời Đường. Khương Hữu Dụng dịch:
     
Con tằm đến thác tơ còn vướng,
      
Chiếc nến chưa tàn lệ vẫn sa
.”





Ta nhớ người xa cách núi sông- Văn Châu - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian