Lời ngỏ

Tôi còn bóng tôi- Văn Châu


Tôi còn bóng tôi





TÔI CÒN BÓNG TÔI

                                                Ước gì phố núi mù sương
                                               
Dẫn tôi lạc đến cuối đường dốc nghiêng.
                                               
Ước gì hoa sứ nhà bên
                                                Nở hoa thơm ngát y xiêm; tóc người.





Có lần tôi rủ bóng tôi

Lên non trải cỏ nõn ngồi ngắm trăng,
Rủ thêm chú Cuội; cô Hằng,
Đôi chung lếu láo- say nằm ngã nghiêng…


Ước gì đời gọi tôi điên
Để tôi vui sống hồn nhiên với đời.
Vui tôi khóc; buồn tôi cười,
Nghiêng vai ôm hết tim người- quặn đau!



Có lần thức trắng đêm thâu

Bày kim chỉ vội vá khâu cuộc tình.

Đêm độc thoại với riêng mình,

Đèn khuya hắt bóng- hẹn bình minh sau…



Ước gì trời đổ mưa mau

Xô tôi quỵ ngã nằm đau nhớ người.

Ước gì mỗi sớm tinh khôi,

Gánh thơ ra giữa chợ đời bán rao.



Có lần trong giấc chiêm bao

Thấy tôi nằm chết! – mặc bào quân vương,

Tiên nga vũ khúc Nghê thường,

Tiễn tôi về phố mù sương, cúc vàng…





Trách đời chi lắm đa đoan

Mộng tàn phai hết- Tôi còn bóng tôi!



                  Văn Châu





Tôi còn bóng tôi- Văn Châu- Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB
0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian