Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Phạm Ngọc Thái và sự đa sắc về những bài thơ tình biển- Cô giáo Hoàng

Phạm Ngọc Thái và sự đa sắc








                                 về những bài thơ tình biển








          Riêng chủ đề thơ "tình biển" Phạm Ngọc Thái có một chùm 4 bài: Em về biển, Biển hát, Thông và biển, Đêm trăng biển. Có bài thì anh xây dựng theo thủ pháp nhân cách hoá như "thuyền và biển" của Xuân Quỳnh. Đó là bài Thông Và Biển
- Cây thông đứng trên bờ biển, thân đã chai sạn, xù xì... trong tiếng
gào thét của biển cả tình em. Cây thông chính là hình ảnh của người con
trai, còn thiếu nữ thì đã được hoá thân thành biển:




                   Biển thì xô. Thông suốt đời quạnh quẽ
                   Thân xù xì, nắng héo, mưa giông...



                   Tháng năm xa em hoá biển vô cùng

                   Cùng dấu trong lòng một loài hoa tan vỡ!




    
Loài hoa tan vỡ ấy chính là... "hoa trái tim"! Thông và Biển như đôi
trai gái ngàn năm vẫn quấn quít bên nhau. Khi biển lặng sóng êm, thông
vi vút hát vọng gọi người yêu. Nhưng cũng nhiều khi biển cuồng lên đầy
bão tố, lòng thông quặn xót trong tiếng sóng biển cào xé, dập vùi. 




     Cũng có bài nhìn biển nhà thơ lại nhớ người yêu. Như bài "Đêm trăng biển" - Anh viết trong một đêm trăng ở biển Sầm Sơn. Lòng người thi sĩ cô đơn:










                  Anh ngồi biển một mình ngắm bóng


                  Trăng trên đầu sóng ở dưới chân                  


                  Lòng những vắng mênh mang cát trắng








                  Trong thầm thì khẽ gọi tên em!...
      



      
Ở bài Em Về Biển thì hình ảnh biển vừa là "tình em biển cả", vừa là "bãi biển đời người".
Đời cát bụi, tình thì bèo dạt mây trôi. Đây là bài thơ khi anh nhớ lại
mối tình với một cô nữ sinh trường sư phạm ngoại ngữ xa xưa:




                  Tháng năm trôi... tình cũ cháy như khêu                  

                  Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải...








                  Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!





     Một tình thơ biển nhưng thấm đầy nước mắt. Đọc thơ mà trái tim ta cũng không khỏi quặn đau và xa xót.     Còn trong bài Biển Hát - Tiếng biển đã hòa vào trong tiếng hát vọng của người thiếu nữ năm xưa:




                  Biển có thể không biết mình hoá sóng                  

                  Để cho bờ chìm đắm giữa lênh đênh...



     
Những tháng năm trôi trên bờ bến lênh đênh ấy, tâm hồn anh thi sĩ vẫn
đắm chìm trong dạt dào biển cả tình em. Để vào một đêm trái tim anh thổn
thức và tiếng nhạc lòng đã cất lên thành một áng thi ca.




     Ngoài
ra có một số bài thơ tuy không phải chủ đề về "biển", nhưng hình ảnh
biển trong bài thơ cũng hết sức đậm nét và da diết. Thí dụ như bài "Em bán xoài" -
Nhà thơ viết về những kiếp đời cát bụi lang thang. Những cô gái bán
xoài đêm mà anh gặp trên bãi biển Nha Trang. Đó là những thân phận lạc
loài, nổi trôi trong bể nhân tình thế thái này. Những linh hồn vất
vưởng, nhỏ bé và yếu ớt trong cả biển đời đầy sóng bão:




                  Biển to lớn. Bóng em nhỏ thẫm.



                  Linh hồn treo ngoài thế giới em đi...




     Hay là:

                  Em bán xoài đi đêm trên cát trắng

                  Bãi biển chập chờn kiếp đời các cô gái lang thang




 
   Để rồi bài thơ được kết thúc trong lời ru, sự cảm đồng của nhà thơ
cùng với hàng dừa quê hương quanh những người con gái bán xoài:




                  Biển ru ta và ta ru em


                  Dưới hàng dừa xứ sở gió ngàn năm.



     Nói về bài Trước Núi Mỹ Nhân
cũng được anh viết trên bờ biển Nha Trang, sát với bán đảo Hòn Chồng.
Những ngày sau chiến tranh khi còn là một người lính trận trên đường trở
về, nhà thơ đã có dịp qua đó. Hình ảnh biển khơi xanh bao la sóng vỗ,
cùng với đỉnh núi Mỹ Nhân đã trở thành một tượng thần trong trắng, tạc
vào năm tháng. Chính là hình tượng tình yêu bất diệt của người đàn bà đã
thấm đẫm trong thơ anh với khát vọng muôn đời. Như nhà thơ đã viết:

                 Ta, con chim đã trúng bao vết đạn


                 Dừng chân nghỉ bên bờ xanh hữu hạn...


                 Nghe cả biển, tình yêu và đời vỗ

                 Nhúm cỏ lòng xé rách bụi thơ bay.


     

        Những thương tích chiến tranh, dù bom đạn có bắn vào thân thể anh cũng
chỉ là nỗi đau thể xác. Chính nỗi đau nơi nhân tình thế thái này đã bắn
cả vào trái tim, tâm hồn anh còn đau đớn, nặng nề hơn. Chỉ có tình yêu
của người đàn bà mới xoa được vết thương sâu nhói đó trong anh. Bởi thế
mà anh ru nàng:





                 Em nằm đây, em hỡi! Em nằm đây


                 Làm núi đợi ngàn năm cùng với bể










                 Tình yêu vỗ muôn đời trong sóng vỗ



                 Không vấn vương bụi bặm cõi trần đời.

         Vân vân...


     

        Để bạn đọc cảm nhận được sâu sắc hơn. Trong bài viết này tôi xin giới
thiệu lời bình của hai tác giả về hai thi phẩm trong chùm thơ tình biển
của anh. Cả hai bài bình ấy đều đã được nhà thơ cho in vào tập "Phê bình
& tiểu luận thi ca", Nxb Văn hóa Thông tin 2013 vừa qua.












THAI hình ok

                                                         Nhà thơ Phạm Ngọc Thái 




       A.  BIỂN HÁT

   
  Biển tít tắp sao sóng còn vỗ mãi


     Anh nhặt chút tình vương lại thời xa

     Treo hồn lên nửa vành trăng lấp

     Thả lòng bay lặng bến bơ vơ.


     Biển có thể không biết mình hóa
sóng

     Để cho bờ chìm đắm giữa lênh đênh

     Em có thể không còn nhớ đến...

     Như làn mây trôi mãi vô tình.



     Biển ba phần cho trái đất tươi
xanh

     Em trong anh một mùa thu huyền ảo

     Khi anh hóa hàng phi lao trong sóng bão

     Là đã hòa biển cả với cô đơn!




     Trời đêm nay không mưa nhưng mà
gió

     Gió đêm nay không mạnh nhưng mà xô

     Trăng đêm nay hơi vàng, xao và động

     Anh lại nằm nghe biển hát ngày xưa…






                              Phạm Ngọc Thái






Lời bình của XUÂN
HÙNG:


                     


    
    "Biển hát" là tiếng hát
của người con trai ru vọng người yêu trong một đêm trăng ảo. Ngay những hình
ảnh thơ đầu tiên đã gợi ta về những gì của êm đềm và dan díu bên em:




                   
Biển tít tắp sao sóng còn vỗ mãi

                   
Anh nhặt chút tình vương lại thời xa
                   
Treo hồn lên nửa vành trăng lấp
                   
Thả lòng bay lặng bến bơ vơ.



      Trái tim chàng thi sĩ như một kẻ không nhà,
không cửa... lang thang trên bãi vắng bơ vơ. Ta hãy nghe anh tả về hình ảnh
người yêu:




                   
Biển ba phần cho trái đất tươi xanh
                   
Em trong anh một mùa thu huyền ảo 




      Đó là một mùa thu thăm thẳm có in bóng hình em ở
đó. Như biển cả chiếm ba phần tư trái đất. Cũng có nghĩa em là sự sâu sắc nhất
của cuộc đời anh. Phải chăng như nhà thơ Thổ Nhĩ Kỳ F.K.Đaglargia, trong một
bài thơ tình nổi tiếng với nhan đề “Tình yêu“ chỉ vẻn vẹn có bốn câu thơ ngắn,
ông định nghĩa: 




                   
Yêu, có nghĩa

                   
Là cùng người yêu

                   
Chia đều

                   
Trái đất thành hai nửa.


 





    Hai người yêu nhau là cả trái đất này.
Còn nhà thơ Nga M.Lermôntốp (1814-1841) bằng một cách nói khác trong thi ca, đã
ví về tình yêu bất hủ đối với người đàn bà:




                  
 Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng

                   
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ




     Trở lại với bài Biển Hát - Tình
yêu thật huyền diệu biết bao, đã mang cho ta cả bàu trời và trái đất tươi xanh,
cuộc sống ngập tràn hạnh phúc cùng những vần thơ đẹp nhất! Nhưng khi không
còn em? Tác giả viết:




                   
Khi anh hóa hàng phi lao trong sóng bão

                 
  Là đã hòa biển cả với cô đơn! 




      "Biển cả" ở đây là hình tượng về tình
yêu của người thiếu nữ đối với nhà thơ. Khi anh đã hoà tình yêu em vào trong
nỗi cô đơn, thì lòng anh sẽ bị giằng xé bởi trăm ngàn cơn bão tố. Hay là:




                   
Biển có thể không biết mình hóa sóng

                    Để
cho bờ chìm đắm giữa lênh đênh

                   
Em có thể không còn nhớ đến...

                   
Như làn mây trôi mãi vô tình.




     Có thể như làn mây trôi vô tình
kia, em đã quên đi những tháng năm đẹp đẽ ấy? Nhưng trong lòng anh thì  kỉ
niệm tình yêu đôi ta mãi mãi không bao giờ phai nhoà. Với nỗi tình mơ mộng của
một trái tim da diết giữa đêm trăng mờ tỏ, nhà thơ lại chạnh nhớ về tiếng biển, tiếng của tình yêu xưa:




                  
Trời đêm nay không mưa nhưng mà gió

                  
Gió đêm nay không mạnh nhưng mà xô

                  
Trăng đêm nay hơi vàng, xao và động

                  
Anh lại nằm nghe biển hát ngày xưa...




      Bài thơ đã được kết thúc ở đó. Tháng năm, như
bến bờ lênh đênh, chìm đắm trong biển cả tình em... người thi sĩ đã treo hồn
mình lên tận nửa vành trăng xa.  Biển Hát là một bài thơ tình có nhiều
hình tượng đẹp, sống động. Làn điệu thi ca huyền ảo có thể làm xao xiết trái
tim đời.




                          *  Trích "Phê bình & tiểu luận thi ca - Phạm Ngọc Thái"




 B. EM VỀ BIỂN 





                        
Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu

       
                
Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân phật tổ!

        
               
Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả

         
     
         Yêu thương nhiều hưởng đã
bao nhiêu.


              
               ( kỉ niệm K.A:
 Người nữ sinh trường SPNN năm xưa.

                              
                            
  Quê hương thành phố biển)
                  



Em về biển để vùi vào trong cát



bài thơ tình biển


Nỗi buồn nước mắt

Những nát tan vòm ngực đã thương đau.



Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả

Xô mãi bờ với lá thông reo

Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng

Mang nỗi niềm không biết đã đi đâu?



Tháng năm trôi…tình cũ cháy như khêu

Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải

Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại

Đã thổi thành bão tố ở trong anh.



Hàng bạch đàn năm xưa còn đó

Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây!

Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ

Tóc nửa bạc rồi chỉ thấy gió mưa bay...



Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!




                      Phạm Ngọc Thái




         Lời bình của PHƯƠNG
TUẤN:




          Bài thơ kể về
mối tình của một cô nữ sinh trường Sư phạm Ngoại ngữ với nhà thơ. Nỗi thơ đầy
lệ:




                       
Em về biển để vùi vào trong cát

                    
   Nỗi buồn nước mắt

                    
   Những nát tan vòm ngực đã thương đau.




     "biển" ở đây là thành
phố quê hương của người con gái (như trong tựa đề bài thơ đã viết),
nhưng hình ảnh biển còn là biểu tượng của bãi-biển-đời-người hay là
tình-em-biển-cả:




                     
  Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả

                       
Xô mãi bờ với lá thông reo




      Cái hàng thông năm tháng đứng trên bờ biển hát,
vừa như sự vô tình mà lại hữu tình của thiên nhiên, với con sóng xô nát bờ khắc
khoải mãi về người trinh nữ. Một biển cuộc đời đầy sóng bão, người sống trong
nó và... nó có thể nghiền nát con người:




                       
Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng

                       
Mang nỗi niềm không biết đã đi dâu?




     Người con gái ấy đã đi không trở
lại. Hình ảnh "cát" trong bài thơ này mang màu sắc thơ siêu thực, tức
là dạt vào trong chốn cát bụi đời người... 




     Tôi xin phân tích bốn câu thơ làm tựa đề: 




                         
Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu

                         
Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân phật tổ!

                      
   Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả

                         
Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu. 




     Tình yêu của em đưa ta về nơi thánh thiện. Em chính là
cả toà sen nát bàn phật tổ của đời anh! Thế mà, trên "bờ bãi đời người" thân phận em vẫn nổi chìm như kiếp rong
rêu. Thì ra tình yêu không chỉ mang cho ta hạnh phúc, mà còn là bi kịch đớn đau
trong cuộc đời. Đây là bốn câu thơ hay nhất bài, hình tượng đã đạt đến điểm
đỉnh, khái quát nội dung tư tưởng của toàn bài để đưa tấm phẩm bích Em Về Biển
vào trong miếu mạo của thi ca.




     Xin bình tiếp vào bài: 



                          
Tháng năm trôi…tình cũ cháy như khêu

                          
Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải

                          
Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại

                          
Đã thổi thành bão tố ở trong anh. 




       Tình cũ như ngọn đèn càng khêu càng cháy. Người
con trai cũng như cây thông mòn mỏi mãi, năm tháng dần thành mục ải... thì mối
tình trong trắng thơ ngây, thơm mát như ban mai của người con gái xưa lại hiện
về xoa lên nỗi đau của lòng anh. Hình bóng người sinh nữ cứ lặng lẽ, âm thầm mà
cào xé tưởng như những trận bão lòng không dứt. 




    Em Về Biển tuy không đi sâu vào miêu tả tấm thân bên trong của
người con gái, hồi ức chỉ phục lại những ấn tượng có tính điển hình, như: 




                       
Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại

    Hay là:




                      
Những nát tan vòm ngực đã thương đau




    Nghĩa là không thấy những hình ảnh yêu
thương trần tục xuất hiện trong tình thi này, chỉ có những hương vị thơm tho,
thanh thoát, nên thơ... nhưng vẫn đầy cảm xúc da diết, mộng mơ mà năm tháng
không phai nhoà trong anh.



     Đời hiện hữu mà tình yêu lại
là ảo ảnh. Cuộc sống chỉ còn là một bãi cát vô vi, trắng phau để những trận bão
tố lòng anh thổi mãi không thôi. Đến đây một mảng thơ hiện thực được tràn vào,
tình thơ lại càng thêm tha thiết: 




                   
     Hàng bạch đàn năm xưa còn đó

                     
   Anh còn đây. Em hỡi! Anh còn đây,

                      
  Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ... 




      Những buổi đón người yêu bên cổng trường... gợi
lại bao nhiêu kỷ niệm để nói về một thời đôi trai gái đã say đắm yêu nhau. Ta
có thể mường tượng, bóng trăng huyền diệu thuở ấy, bước chân em đi nhè nhẹ,
những chiếc lá rơi khẽ khua lên xào xạc. Ôi! Tấm thân của người con gái như một
tảng thiên thạch trinh trắng vô vàn, cuốn hút cả những linh hồn. Chạm vào thiên
thạch ấy, mọi sức mạnh đều tiêu tan mềm nhũn để tan hoà thành nước. Ánh mắt,
đôi môi, cả cặp "tuyết lê" trắng ngần, trinh khôi của người thiếu nữ
tựa như đôi mỏm núi kỳ vĩ nhô lên làm nên luỹ thành sừng sững nghìn năm, là
thiên kiệt tác nhân sinh của loài người.  Khi ta áp môi hôn, khi đôi bàn
tay man dại của tạo hoá đặt vào đó, nó nóng hổi và huyền thoại... 




      Nhà thơ đã từng sống qua nửa thế kỉ, chứng nhận
bao điều lớn lao cùng những điên đảo xẩy ra trong thế giới loài người, để cuối
cùng anh lại quay về, chỉ ngợi ca người yêu bất tử hơn mọi thứ trên đời. Thế mà
đời người như bóng câu bay qua trong vòm trời vô định, tất cả đều tan vỡ lẫn
vào trong cát bụi cuộc đời - Như những dòng thơ kết thúc trong Em Về Biển này : 




                    
    Tóc nửa bạc rồi chỉ thấy gió mưa bay...

                        
Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi! 




    Mái tóc sương nhà thơ soi xuống dòng sông vô cùng, vô tận
của thời gian, lẫn nhoà trong tiếng gió mưa phủ kín đất trời. Năm tháng qua đi
lặng lẽ mà héo úa, như bao chiếc lá vàng rơi rụng xuống, phủ lên trên những hồi
ức về người con gái xưa một nấm mồ tình.



                                   Trích "Phê bình & tiểu luận thi ca - Phạm Ngọc Thái"




          Hà Nội - 5/2014


           N.T.H


           Giảng viên Trường ĐH Sư phạm


             cogiao.hoang61@gmail.com

Phạm Ngọc Thái và sự đa sắc về những bài thơ tình biển- Cô giáo Hoàng - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian