Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Hạ chiều bất chợt- Thụy Du

HẠ CHIỀU BẤT CHỢT

Bất chợt mưa, một chiều hạ nắng
Tiếng ve ran, khúc nhạc nghe buồn.
Lối ngày xưa, ta tìm lại cội nguồn
Sao chỉ thấy, khoảng trời trống vắng ?

Phố quen qua, bụi mờ trầm lắng
Có còn đo, lại những vòng xe
Mùa phượng xưa, Ai đã lắng nghe
Lời yêu thương, dưới hàng me nhẹ bước.

Giọt tình trao, giữa cơn mưa lướt thướt.
Vô tình làm trôi, mộng ước chung đôi.
Giờ chừ Ai, ở một góc xa xôi.
Có còn nhớ, nụ môi ngày e ấp.

Đường đời chông chênh, bước cao, bước thấp ?
Nẻo nào chông gai, vấp ngã bao lần ?
Để đôi khi ta chợt rất cần
Một bờ vai… bần thần mong đợi.

Hạ chiều bất chợt - Thuydu

Nếu ngày xưa, Ai không nghĩ ngợi.
Thì nay… nào phải gợi niềm đau.
Nếu ngày xưa, hạ kịp trao nhau.
Thì phượng hồng, đâu một lần rỉ máu.

Ta lỡ đánh mất nhau
tình không còn nơi nương náu.
Để mỗi bận hạ sang, nghe nao náu hồng tâm.
Thương yêu ngày xưa
ở hai đầu nỗi nhớ xa xăm.
Cuộc tình trăm năm, chìm sâu trong ký ức

Bất chợt hạ chiều nay, nghe niềm ray rứt.
Phải chăng nỗi đau, chưa thể dứt trong nhau.
Nếu lại được một lần, để có thể trao.
Ta lại xin nhau, một cánh màu… phượng đỏ.


Hạ chiều bất chợt - Thuydu

Thụy Du

Hạ chiều bất chợt- Thụy Du - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian