Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Dấu yêu khoảnh khắc…- Thuydu

Dấu yêu khoảnh khắc…




Dấu yêu khoảnh khắc…




Thì cứ để nắng khà khiễng đi Em

Đừng vấp thời gian như anh trốn chạy

sự tín chấp liệu có cho mình quay lại

khi khoảnh khắc nhớ thương vụn vỡ nỗi đau



Mùa đáo hạn rồi cũng qua mau

Tôi – Em lại bặt nhau vận ngữ

Đôi ta như rơi vào vùng bão dữ

lạc lối mưa, lạc cả cội nguồn


        
Tháng ba mùa giáp hạt nghe buồn
        
Tìm tặng Em đoá hồng, nhưng nào có
        
cải trổ ngồng, nồng cay theo gió
        
trời chưa thu, đã lấp ló mây mù


        
Anh thì cứ lang thang làm gã ngờ ngù
        
Mang nỗi ưu phiền như đèn cù tối sáng
        
Trôi qua miền sông, con nước đầy lai láng
        
Tìm nồng nàng nơi áng trăng treo



Anh nào bắt Em chờ, để phải mốc meo

Đánh mất theo một thời thiếu phụ

khi quê nghèo vào mùa vụ

con nước chia hai, con nước lớn - ròng



Anh tự bảo…khi tìm ra được một đoá Hồng

Màu tim tím, anh sẽ lồng vào tim Em bên trái

Trái yêu thương dạt dào ngai ngái

Dành hết cho Em... khoảnh khắc dấu yêu.



                        
Thụy Du

Dấu yêu khoảnh khắc…- Thuydu - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB:

1 Comments
  1. Anonymous06:46 19/3/14

    Thơ Thuy Du lúc nào cũng rất phóng khoáng, ý dồi dào, gieo vần chặc chẻ nhưng thoai mái không hề gượng ép...nhưng luôn mang âm điệu hơi trúc trắc trục trặc như lúc nào cũng đang trôi trên thác gềnh. Một sự cố tình đã thành phong cách chăng? Tôi thích đọc thơ anh, để chiêm nghiệm nhiều hơn là thuỏng thức giai điệu thường là mềm mại vốn có của thơ trữ tình. Có lẻ anh nên cho thêm vào thơ một chút dịu mềm , thơ sẽ dễ nhơs và đi vào lòng độc giả hơn,

    Trả lờiXóa

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian