Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Chùm thơ mùa đông - Phạm Ngọc Thái

Chùm thơ mùa đông - Phạm Ngọc Thái





thơ mùa đông









LẠC GIỮA MÙA ĐÔNG



Phố không vắng mà tình anh vắng

Giọt thơ rơi xuống tận đáy lòng

Gió du đãng leo cành du đãng

Anh vẩn vơ hoài lạc giữa mùa đông...



Thành phố quay cuồng cơn lốc sống

Cả bọn kéo nhau cuộc nhậu nhoẹt bốc đồng,

Lời quan trọng của mấy ông văn thơ đầu dê, chả chó...

Anh chẳng buồn đâu chỉ nhớ em!



Cô gái trẻ nhà bên nên thơ quá

Nhìn cô ta anh đốt thuốc tràn,

Lại thoáng bóng em tận trời cánh nhạn

Lúc này có nhớ anh không?



Ngoài kia hoa rơi hay lá rụng

Gậm mòn anh đêm chia tay cuối cùng

Mái tóc xưa bay làn hương gió thoảng

Cánh bướm vàng đâu đó vẫn hồn nhiên.



Tình là trận gió rền mưa trút

 Xa nhau rồi... anh hát khúc cô đơn!
                           




thơ mùa đông






CÔ GÁI ĐI BÊN HỒ



Hồ mùa đông dại nắng

Em bước nhẹ trong hàng cây nghiêng bóng

Gió khẽ reo sau tà áo thanh tân

Mắt em thầm mang cả mùa xuân.



Cánh buồm đỏ đưa em vào xa vắng

Anh mải nhìn theo màu áo trắng

Cái màu mây con gái dịu hiền

Em đi rồi... còn lại một trái tim!



Em xa rồi, còn lại nỗi đau êm

Tiếng gì đó âm thầm bên vệ cỏ...

Chỉ thiên nhiên mãi mãi là tươi trẻ

Tuổi ta ơi, vội héo làm gì?



Cánh buồm đỏ anh đưa em vào xa vắng

Năm tháng đời anh, tóc trắng đầu anh,

Nhưng rồi ngày mai em cũng sẽ già và chán?

Cô gái đi bên hồ - ta sẽ hoá ra chim...

                        Mùa đông 1994 










NGHĨ VỀ HÀ NỘI



Hà Nội cứ suốt đời nghe lá rụng

Những ngọn đèn ô cửa mùa đông

Trái sấu nhỏ bàng hoàng như kỉ niệm

Nước hồ xanh rêu bám kín Tháp Rùa...



Hà Nội cứ rầm rì trang tình tự

Của những đôi trai gái bên bờ...

Tà áo trắng em bay một thời thiếu nữ

Theo anh hoài tới tận lúc già nua.



Hà Nội mới mà như là cổ tích

Phía nhà ga đoàn tầu đến rồi đi

Những giọng nói lẫn vào lời gió thổi

Ai trở về... và ai sắp chia ly?



Đêm tóc trắng lại nghĩ về Hà Nội

Nằm thở dài, nhớ quá bóng em xưa...

           Đầu thiên niên kỷ





thơ mùa đông







VỆT SÁNG MÙA ĐÔNG



Màu thành phố mưa sa liễu rủ

Không mặt trời chói lói xuyên qua

Một vệt sáng mùa đông nhợt nhạt

Tiếng chim nào quanh quất rướn lên ca!



Đoàn thiếu nữ áo váy màu phấp phới

Nét thanh xuân khêu gợi mắt đa tình

Sưởi ấm lại vầng trăng toan hấp hối

Anh trong lòng cũng nhói thương em.



Mảnh trăng khuyết sáng ngày treo như chết

Tình rách tan ai vá lại cho lành?

Và trong vệt sáng mùa đông ẩm ướt

Có cái gì vỡ vụn giống... Em - Anh!


                


             Phạm Ngọc Thái

       (một đêm cuối năm 1994 )

Chùm thơ mùa đông - Phạm Ngọc Thái - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian