Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Đêm nguyên sơ- Thụy Du

ĐÊM NGUYÊN SƠ








Nào phải ta yêu nhau là có tội tình.

Tại trời xót, nên mưa hoài cứ đổ

Giọt mặn cay, chưa vơi nỗi khổ

Ngợp dạ buồn, lặng vỗ rèm mi



Sãi niềm lẻ loi, theo cánh chim di

Tình mồ côi, nên Người đi không quay lại

Trái hồng tâm, rơi vào miền ái ngại

Không khóc mà sao ? lại hạt khoé nhoà





Đồng tử đã mù, sao vẫn vỡ oà ?

Nỗi đớn đau, góc hồn nghèn nghẹn

Có lẽ tại Người sai ước hẹn

Nên hoàng hôn, chưa vẹn một nẻo về.




Hay tại ngày xưa, ai lỡ câu thề

để ngày nay, đường về chiếc bóng

Như thuyền… lạc vào miền ngọn sóng.

Dập dềnh, mong ngóng…trời xa.










Sẽ có không ? một ngày Người chợt hiểu ra

Nỗi nhớ diết da, chim chiều đợi tổ.

Tựa bức tranh đời, nhoè loang lỗ.

Không còn chừa, một chỗ quay về

Đêm nguyệt thề…

Vằng vặc mặt ao, thuyền chao bóng nước

Khoảng cách xa, mình ai lạc bước.

Đêm nguyên sơ, lướt thướt tình cay


                       Thuydu



Đêm nguyên sơ- Thụy Du - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian