Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Khúc hạnh thu 2- Thụy Du

KHÚC HẠNH THU 2

-------------------------Thụy Du----------






KHÚC  HẠNH THU 2- Thụy Du






Em có còn…?



Em có còn…, đếm lá vàng rơi rụng?

Như ngày xưa, thuở vụn dại ban đầu.

Mắt còn xanh, thâm thẫm một màu ?

Hay nhòe nhoẹt, xám màu giông tố ?



Tôi vẫn chờ Em, qua từng con phố

Vẫn nhặt lá thu, đánh đố thời gian.

Tôi chờ Em, với tiếng gọi vọng vang

Nơi cuối con đường, lang thang gió lộng.




Nếu ngày xưa, ta xây miền khát vọng

Thì trên những cung đường, ước vọng nào xa.

Nếu ngày xưa, tôi chợt hiểu ra.

Thì đôi ta, đâu giờ xa biền biệt.



Ánh trăng thu, vào thơ ca bất diệt.

Sao tình ta, nghiệt ngả đôi đường ?

Để đêm về, trong bốn bức tường.

Cảm nhận lẻ loi, vô thường trống vắng.




KHÚC  HẠNH THU 2- Thụy Du


Ngày xưa…nếu đường ta đi rất ngắn

Thì khoảng cách xa, không mãi là dài

Ngày xưa…Nếu tôi cố ôm vóc dáng hình hài

Thì nét ngài, Em không màu nâu xẩm



Em có biết ?

Tôi từng đợi Em bằng trái tim sâu thẫm.

Bằng những mùa thu, nhặt vội lá vàng.

Tôi từng băng qua chớp bể mưa ngàn

Sao ngỡ ngàng còn trong tôi mãi vậy ?



Nhưng…Em ơi !

Tôi sẽ cố, đứng lên và gượng dậy.

Đi trong thu trở dậy khúc giao mùa.

Chờ từ Em mang ngọn gió lùa.

Thắp lên mùa…hạnh thu vương nhớ.



----------------------------------------------------------







TÌM NHAU



KHÚC  HẠNH THU 2- Thụy DuTím màu sâu thẫm hoàng hôn

Cánh chim tìm bạn cuối thôn ngược về

Chim bay để lại câu thề

Ta quay tìm lại đường về nương xưa



Con đường của những miền mưa

Từng đưa ta đến giậu thưa nhà Người

Trắng trong đọng một tiếng cười

Thơ ngây ngày ấy tuổi mười sáu Ai ?



Vì xưa ta trót lỡ đem

Ánh trăng lấp lánh, đêm thâu vô thường

Song vì ngại một con đường

Nên ta nào được tỏ tường dạ Ai.




Chờ hoài… đợi ánh sao mai.

Nhưng sao thâm thẫm bước nai lạc loài

Đợi Người ở cuối thôn Đoài

Mà Người cứ mãi ở hoài thôn Đông



Để ta loài lạc chờ mong

Bước đường cô lữ mỏi trông hẹn thề.

Đêm sâu lẳng lặng tư bề

Độc đơn, lẻ bóng, não nề hồng tâm




KHÚC  HẠNH THU 2- Thụy Du



Câu ca chờ khúc phối âm

Riêng ta chờ hạt lâm thâm mưa phùn.

Về lại Em - để ta cùng

Thong dong biển hát, giữa trùng sóng khơi



Về tìm nhau - ở một nơi

Hoạ mi lảnh lót, cho vơi cuộc buồn

Dìu nhau tìm lại cội nguồn

Nương xưa toả khói nhẹ luồng chiều lam










Nghiêng Mùa



Em nghiêng một mái tóc thề

Thơ tôi nghiêng một đường về canh khuya.

Nụ hôn nghiêng nửa sẻ chia

Em nghiêng ánh mắt rọi tia tử đồng



Thuyền nghiêng giữa sóng bềnh bồng

Tình nghiêng Em ngã vào lòng tôi xưa

Mưa nghiêng hạt nhỏ miền trưa

Chớp nghiêng loé sang em xưa giật mình




Trăng nghiêng ru một khúc tình

Gió nghiêng lồng lộng, ảo hình thăng hoa

Núi nghiêng thoai thoải triền xa

Rượu nghiêng cạn chén Em – ta lạc hồn



Biển nghiêng nổi sóng bão cồn

Trời nghiêng tinh tú dập dồn đảo xoay

Ngày nghiêng toả ánh ban mai.

Đêm nghiêng nhẹ gót chân nai lá vàng





KHÚC  HẠNH THU 2- Thụy Du




Lời nghiêng ru giấc mơ màng

Suối nghiêng róc rách khẻ khàn dòng buông

Kình nghiêng một tiếng ngân chuông

Lệ nghiêng nhỏ giọt sầu tuôn bồi hồi



Sóng nghiêng cuộn nước sa bồi.

Thu nghiêng người lạc giữa đồi âm u ?

Ta nghiêng trao lại khúc ru.

Hạnh thu xưa tiếc trùng tu đợi mùa.


 


                          Thụy Du

Khúc hạnh thu 2- Thụy Du - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian