Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Giấc mơ quê& Gởi người đi- Hương Ngọc


Giấc mơ quê& Gởi người đi- Hương Ngọc






Giấc mơ quê



Theo về trong mỗi giấc mơ

Nỗi quê sớm nắng chiều mưa dãi dầu
Thuyền chài bủa lưới giăng câu
Sông trăng giát bạc – gối đầu lên thơ

Thinh không vọng tiếng chuông chùa
Bầy chim tìm bạn gọi mùa ríu ran
Tổ mềm lợp kín tre đan
Giấc trưa nghe gió hát đàn thảnh thơi

Mây chiều mê mải rong chơi
Cánh diều con trẻ bồi hồi nhớ thương
Nôn nao khói bếp còn vương
Theo đi khắp nẻo, khắp đường mưu sinh

Mơ quê hiển hiện bên mình
Yêu thương ôm cả bóng hình quê ơi !




                Hương Ngọc






Giấc mơ quê& Gởi người đi- Hương Ngọc






Gởi người đi



Người xa phố núi thật rồi

Câu thơ lắng một nỗi đời tơ vương

Những là nặng nhớ, hoài thương

Một bàn tay vẫy, khói sương chạnh lòng

Dã quì vàng cháy chờ mong

Buồn chi gió khát ruổi rong cuối trời

Cồng chiêng vương vít bồi hồi

Thông xanh nuối tiếc chưa lời chia xa

Khuya khoắt với mảnh trăng tà

Chung chiêng bóng lẻ, quỳnh hoa nở rồi


Người đi – chỉ một mình thôi

Pleiku vẫn vẹn nào vơi nỗi niềm




                Hương Ngọc

         ( Pleiku – Tháng 7.2013)




Giấc mơ quê& Gởi người đi- Hương Ngọc

Giấc mơ quê& Gởi người đi- Hương Ngọc - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB:

1 Comments
  1. HOÀNG VIỄN PHỐ10:13 28/7/13

    Một bàh tay vẫy, khói sương chạnh lòng
    Dã quì vàng cháy chờ mong
    Buồn chi gió khát mỏi mong cuối trời
    Vâng! Buồn chi?.................. Tác giả ơi? sao làm chạnh lòng người đọc thế này!

    Trả lờiXóa

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian