Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Tản mạn với cây đàn Guitar (Phần 2)- NPV


TẢN MẠN VỚI CÂY ĐÀN GUITAR (PII)




       Trong
quá trình tìm ít thông tin về cây đàn guitar trên internet,
ngoài trang wikipedia, NPV có gặp vài bài
viết liên quan-
không biết tác giả là ai, nhưng thấy có nhiều thông tin bổ ích và không kém phần lãng mạn nên tổng hợp lại để Quý độc giả và bạn bè cùng đọc, cảm nhận ...



Chuyện Đời Thường



      Đang
cùng ngồi uống cà phê, một cô bạn trẻ ở nước ngoài trở về bất giác hỏi
Tây Ban Cầm là gì hở anh, tôi mới giật mình nhớ ra là mấy chữ kia mặc dù
thường dùng trên báo chí, sách vở nhưng đó là thời trước năm 1975, thấp
thoáng hơn 35 năm rồi còn gì. Tôi giải thích rằng Tây Ban từ chữ Tây
Ban Nha chỉ nước Spain, và Cầm nghĩa là đàn. Tây Ban Cầm tức là cây đàn
guitar, bây giờ người ta hay phiên âm thành Ghi ta, chữ Tây Ban Cầm dịch từ
chữ Guitar Espagnol của Pháp ngữ mà các bậc cha chú của tôi thường hay
nhắc tới.





Tản mạn với cây đàn Guitar
Danh cầm Phùng Tuấn Vũ

      Điều đó cho biết cây đàn Ghi ta du nhập và phổ biến
vào Việt Nam chừng hơn trăm năm trở lại. Trong ngôn ngữ văn chương, ba
chữ Tây Ban Cầm nghe thật êm tai, bay bướm. Hồi người yêu đi lấy chồng,
buồn quá và đã làm được hai câu thơ và đưa vào ca khúc: “ Người đi vỡ Tây Ban Cầm. Từ đây đời thiếu thanh âm.” Sau đó ngộ ra là người tình nào rồi cũng rời xa nhưng cây đàn thì vẫn là người bạn thân suốt đời và : “ Đã toan đập vỡ cây đàn. Bỗng nghe niềm nhớ rộn ràng âm thanh”.

      
Thuở đầu tân nhạc của đất nước Việt Nam có mấy nhạc cụ như mandolin,
guitar, violin, piano, kèn saxo, trumpette… thì cây đàn Guitar là phổ
thông nhất. Vừa có thể một mình solo guitar, có thể vừa tự đệm đàn cho
mình hát hay cho người khác và có thể chơi chung trong một ban nhạc.
Cũng có thể học vài giờ và ôm đàn khảy từng tưng hoặc có thể tiến xa hơn
để trở thành một danh cầm và giá tiền để mua nó cũng không mắc lắm. Cây
đàn Ghi ta có thể chơi bất cứ chỗ nào, trên xe, ngòai trời, trong nhà,
trên sân khấu, nhất là ở những buổi họp mặt, cắm trại, cây đàn 6 dây này
thật nổi bật.









Đỗ Đình Phương và Suối mơ



       Là con trai, là học sinh trung học hay chàng
sinh viên, dường như anh nào cũng phải biết chút ít ngón đàn Ghi ta để
lấy le với bạn gái, nếu có giọng hát hay thì hết xẩy.

       Nếu dương
cầm (piano) trông quí phái vì hồi xưa ở Việt Nam mình nào mấy ai có đủ
tiền mà mua, vĩ cầm (violin) lại kén chọn người chơi đàn nhưng với cây
Guitar xem ra thật đa dạng. Bạn có thể cho nó bình dân vì đại chúng
nhiều người biết chơi nhưng với kỹ thuật guitar cổ điển với những thế
bấm nhìn rất đẹp cùng những ngón tay co ro trên phím đàn thì hình ảnh đó
trông cũng thật lãng mạn.

       Vào thập niên 1960 và 1970, khi
Trịnh Công Sơn ôm đàn ghi ta cho Khánh Ly hát, hay cặp Lê Uyên Phương
cũng với cây đàn Ghi ta duy nhất đệm hát thì hình ảnh cây Ghi ta càng
quyến rũ hơn.







Vũng Lầy Của Chúng Ta- Lê Uyên Phương

 

      Khác với cây đàn Ghi ta điện ồn ào trong ban nhạc, cây đàn Ghi ta thùng, xin gọi là Tây Ban Cầm cho văn nghệ, thật dễ thương.

      
Những người yêu cây đàn này cố tập luyện cho ngón đàn hay hơn và lúc đó
tên tuổi của nhạc sĩ Lâm Tuyền, Hòang Bửu trở nên quen thuộc với những
cuốn sách dạy học Guitar thường thấy bày bán nhiều ở các quầy sách, hiệu
sách lúc ấy. Lâm Tuyền cũng có sáng tác một số ca khúc mang nét hòa âm
cao như Tiếng Thời Gian, Khúc Nhạc Ly Hương ,Tơ Sầu. Sau năm 1975, ông
cũng sống bằng nghề dạy đàn Ghi ta, khá vất vả và qua đời đầu thập niên
1990.

       Riêng Hòang Bửu đã đóng góp vào lịch sử Ghi ta của Việt
Nam với mấy cuốn tự học đàn Flamenco do ông tổng hợp rất giá trị và mấy
cuốn tự học Tây Ban Cầm rất phổ biến. Ông này cũng mất trong cảnh nghèo
khó thập niên 1980, nhà chùa phải đứng ra chôn cất dùm, theo lời của
danh cầm Phùng Tuấn Vũ, một trong những học trò đầu đàn của ông. Hòang Bửu
cũng có sọan cho Ghi ta một số bản như Biệt Ly, Suối Mơ mà sau này các
tay đàn hay trình tấu.







MOONLIGHT SONATA (Beethoven) - Huỳnh Hữu Đoan độc tấu



     
  Sau hai nhạc sĩ này còn có Đỗ Đình
Phương xuất hiện vụt sáng trong giới Guitar khỏang đầu thập niên 1970 ở
Sài Gòn. Ông tốt nghiệp thủ khoa bộ môn Tây Ban Cầm trường quốc gia âm
nhạc Sài Gòn năm 1960 và sau đó ra Huế dạy trường nhạc 2 năm rồi trở lại
dạy nơi ông đã học cho đến tháng 4 năm 1975. Với căn bản của những kỹ
thuật Guitar cổ điển cộng thêm sự tập luyện say mê, tiếng đàn Đỗ Đình
Phương coi như điêu luyện nhất thời kỳ đó.

       Khi bản Tuổi Đá Buồn
của Trịnh Công Sơn được Đỗ Đình Phương sọan và độc tấu ở các giảng
đường đại học, các trung tâm văn hóa Pháp, Đức và đặc biệt trên đài phát
thanh Sài Gòn thì cây đàn Ghi ta càng trở nên quyến rũ hơn bao giờ.
Nhạc và lời của họ Trịnh vốn được giới trẻ học sinh sinh viên say mê,
bây giờ lại được diễn tả qua tiếng đàn ngọt ngào, kỹ thuật cao cấp của
cây đàn phổ thông Ghi ta thì còn gì để nói hơn.








Đỗ Đình Phương và Tuổi đá buồn



      
      “Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi trên ngón tay ngà, em mang em mang đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn…” Theo
lời của Đỗ Đình Phương thì trong thời gian ở Huế dạy học, trời mưa buồn
và trong tâm trạng đó, ông đã sọan bài hát này cho cây đàn Ghi ta.











Truyền thuyết về cây đàn guitar





Tản mạn với cây đàn Guitar
"Đệ nhất danh cầm" flamenco guitar Trần Văn Phú thời trai trẻ



     
Ngày
xưa có một cụ già và người con gái sống ở miền Nam Tây Ban Nha trong
một ngôi nhà gỗ. Thời đó, cụ già nổi tiếng là một người thợ mộc giỏi, có
người còn nói cụ là người thợ mộc tài danh nhất! Con gái của cụ tên là
Citrạ Nàng có giọng hát tuyệt vời có một không haị Mỗi lần nàng cất
tiếng hát, mọi người đều dừng lại lắng nghe, ngay cả chim trên cành cũng
im hót để thưởng thức... Đâu chỉ có thế, giọng hát của Citra còn có
năng lực chữa bệnh thần kỳ. Dân chúng khắp miền nam Tây Ban Nha thường
tìm đến yêu cầu nàng hát mỗi khi có dịch bệnh phát sinh.

       Một
đêm mưa bão, có người gõ cửa ngôi nhà gỗ của cha con nàng! Họ mở cửa.
Đứng trước ngưỡng cửa là một bà già khốn khổ, áo quần tả tơi ướt đẫm. Bà
già lạnh cóng, cơ hồ đứng không muốn nổi. Hai cha con vội vàng nhóm bếp
lò và mang quần áo khô cho bà cụ, rồi cho bà uống sữa nóng với mật ong
cho lại sức.

       Sáng hôm sau, khi bà cụ đã hồi sức, bà cho Citra
biết cụ có một cô cháu nội đang ốm nặng sắp chết vì mắc phải một căn
bệnh là kỳ khiến mọi lang y đều bó tay. "Đó là lý do một bà già như lão
phải lặn lội cả tháng trời đến đây gặp cô, Citra ạ, chỉ để cầu xin cô
cứu cháu nội tôi." Và bà lão ngồi hàng giờ kể cho Citra nghe về cô cháu.
Càng nghe, Citra càng cảm thấy gần gũi, gắn bó với cô gái đáng thương
chưa quen biết như thể đã thân thiết tự bao giờ.







Courante- J S Bach - trình tấu: Lê Thu



     Hôm sau, nàng
cáo từ cha già để theo bà lão đi cứu cô cháu bằng chính giọng hát của
nàng. Người cha nhờ hai người bạn đi theo hỗ trợ và sau mấy tuần lễ họ
đã đến một ngôi làng ở Asturias. Cô cháu của bà cụ đã ngất liệm, thoi
thóp gần chết. Citra liền cất tiếng hát. Chưa bao giờ trong đời mình
nàng hát hay đến như thế! Nàng hát mãi không thôi... cho đến ngày thứ ba
thì cô gái mở mắt tỉnh dậy. Căn bệnh quái ác đã được cứu chữa!

      
Nhưng trên đường về, một trận bão tuyết trên vùng núi lạnh đã chôn vùi
Citra và hai người bạn già đồng hành. Khi bão đã tan, may sao một đoàn
người bắt gặp Citra vùi sâu trong tuyết và lạnh cứng như chết. Họ đã cứu
nàng và đưa về với người cha già.

       Citra thoát chết, nhưng vì
thanh quản đã bị liệt vì tuyết lạnh, nàng không bao giờ còn cất tiếng
hát được nữa. Thế là nàng trở nên u sầu, lúc nào cũng đắm chìm trong một
trạng thái ưu uất đáng sợ...






Nghệ sỹ Ana Vidovic với Valses Venezolanos



     Nóng lòng muốn cứu con gái, người
cha bỗng nhớ ra mình còn một súc gỗ hồng trong nhà kho chứa đồ làm mộc
của mình. Thế là ngày ngày ông cụ hết chăm lo cho Citra lại vào trong nhà kho âm thầm làm một món quà cho con gái. Ông cưa gọt
cả năm ròng và cuối cùng hoàn thành một thứ nhạc cụ lạ kỳ nhưng xinh
đẹp mang hình dáng một người thiếu nữ. Sau đó ông nhờ những người thợ
săn trong làng săn về cho ông hai con naị Một con lớn, ông lấy gân chân
căng ra làm những sợi dây trầm; còn con tơ, ông ấy gân căng làm những
dây bổng.

       Khi cây đàn hoàn tất, ông đứng trước cửa nhà vuốt
ngón tay trên những sợi dây đàn gân thú. Một chuỗi âm thanh sâu lắng,
quyến rũ ngân rung... Lần đầu tiên, từ khi bình phục, Citra bước ra
ngưỡng cửa tìm xem những âm thanh thần tiên ấy phát ra từ đâu.








Capricho Arabe qua tiếng đàn Andres Segovia



      
Người cha trao cho nàng cây đàn độc đáo ấy. Citra nâng đàn lên và ắt đầu
dạo nhạc. Tiếng đàn bay bổng... Dân chúng khắp miền nam Tây Ban Nha tìm
đến xem chiếc đàn lạ lùng ấy. Mỗi lần nàng cất tiếng đàn, mọi người đều
dừng lại lắng nghe, ngay cả chim trên cành cũng im hót để thưởng
thức... Đâu chỉ có thế, tiếng đàn của Citra còn có năng lực chữa bệnh
thần kỳ như tiếng hát của nàng ngày trước. Dân chúng thường tìm đến yêu
cầu nàng đàn mỗi khi có dịch bệnh phát sinh....

       Cái tên Citra
dần lan truyền khắp thế giới và cây đàn đã được đặt theo tên nàng cũng
được mô phỏng ở khắp nơi. Ở Ấn Độ, cây đàn của nàng được gọi là đàn
Sitar (hay Chitar), ở Ý nhạc cụ này được gọi là Chitarra. Một số nơi
khác, chữ “C” được đổi thành chữ “G” và thế là ngày nay ta có đàn Gitara
ở Tây Ban Nha, đàn Guitare ở Pháp, đàn Guitar ở Anh-Mỹ, và đàn Ghi-ta ở
Việt Nam.








Nghệ sỹ Miguel Pico với Sitios de Zaragoza




Ôi ... Cây Đàn Guitar




      
Guitar
là nhạc cụ mà bất cứ chàng trai nào cũng có lúc muốn tìm hiểu lai lịch
của nó. Guitar đã chu du khắp bốn phương trời và tạo nên những chiến
công hiển hách. Tiếng guitare luôn là một thứ âm thanh mê hoặc, kỳ diệu,
làm say đắm lòng người. Lịch sử guitar chứng kiến lắm cảnh thăng trầm.

      
Guitar từng có 12 dây, 3 cần, không lỗ, nhỏ như mandoline hoặc bị xem
là tròn “gia trung hữu cầm, nữ tử tắc dâm”. Guitar cũng có khi xênh xang
võng điều vì là trò giải khuây của giới quý tộc và con nhà gia giáo.
Nhưng một trong những trường phái nổi danh nhất của guitar lại ra đời từ
những con người khố rách áo ôm, lang bạt kỳ hồ. Guitar chinh phục được
những vùng đất thủ cựu bậc nhất, giúp nhiều nhạc sĩ thành danh và tạo
nên một sắc màu độc đáo trong số các nhạc cụ trên thế giới.






Tango en Skai qua trình tấu của Roland Dyens




Đơn giản, gọn nhẹ và còn bình dân



      
Trong tất cả các loại nhạc cụ, guitar chiếm vị thế “chiếu trên”, lại
bình dân, không đòi hỏi gì nhiều. Nó không thuộc loại ta đây Kẻ Chợ như
piano, cũng chả cồng kềnh như contrebasse. Bất cứ ai cũng chơi guitare
được, dù phèng phèng như bật bông hay “sáu dây rỏ máu năm đầu ngón tay”
như Segovia. Trong mọi cuộc sinh hoạt tập thể, guitar tạo ngay không khí
hừng hực, nối vòng tay lớn. Guitar song hành với điệu tango Nam Mỹ bốc
lửa, làm nên chân dung Tây Ban Nha vấy xòe mũ rộng. Guitar chễm chệ tại
Mexico nắng lửa, hiện diện tại những buổi biểu diễn trang trọng của
Paris hay Vienne. Mọi ban nhạc trẻ đều không thể bỏ qua guitare điện.
Khi Eagles chơi lại “Hotel California” - dù với guitar thùng thì hiệu
quả vẫn thế. Chơi guitar, người ta không mỏi cổ đau vai như violon,
không phình bụng lấy hơi như flute, và cũng chẳng phải đổ mồ hôi như
trống. Vậy, tạo ra guitare là cả một kỳ công. Lịch sử guitar ắt hẳn là
tiểu thuyết chương hồi, đầy vinh quang và nước mắt.

       Một bức phù
điêu thời xa xưa cho thấy bên mộ vua Thèbes có hình một người đàn ông
quỳ gối, cầm một nhạc cụ hơi dài và có cán. Triều đại của vị vua này kéo
dài từ năm 3762 đến năm 3703 trước Công Nguyên. Các sử gia cho rằng
guitar đã có 38 thế kỷ tồn tại chứ không ít ỏi gì. Ai Cập gọi nào là
kithara, Chaldé gọi là chetarah, Assyrie gọi là ketharah, Hy Lạp cũng
gọi là quitara). Những cuộc tầm nguyên vất vả nhất cho rằng chữ guitare
bắt nguồn từ tiếng Ba Tư ki-tar (nghĩa là ba dây). Nếu điều này đúng, cụ
tổ của guitare chỉ là tam huyền cầm. Nhưng lịch sử đâu có đơn giản vậy:
cây kithara của dân Hy Lạp có đến 7 dây, còn ở Alexandre, vào khoảng
năm 285 trước Công nguyên, có 300 nhạc công kithara. Họ đều thuộc loại
ăn trên ngồi trốc, được xã hội nể vì, có quyền “ăn cổ đi trước, lội nước
theo sau”.






Enno Voorhorst và Recuerdos de la Alhambra




    Một số người định thêm hoặc bớt dây cho dụng cụ
này, nhưng bị cấm tiệt, chỉ vì thiên hạ xem tổng thể kithara là toàn
bích. Thế kỷ thứ sáu, ở xứ Galles có loại nhạc cụ lai giữa guitare và
lyre, có 6 dây. Nhiều cuộc so tài đã diễn ra giữa những ai yêu thích nó,
thậm chí, nó còn là tiêu chuẩn cho những anh “đũa mốc chòi mâm son”,
nghĩa là nghèo có truyền thống mà dám mơ tưởng tiểu thư cây quỳnh cành
dao. Tại nhiều tu viện của Pháp, còn lắm bức họa tả cảnh guitare đang
chinh phục lòng người. Những sử gia uyên bác nhất còn tin rằng vào thế
kỷ 11, Pháp có đến 900 nhạc cụ, trong đó có 25 loại phổ thông và tất
nhiên có guitare. Năm 1209, vì nhiều biến cố, các nhạc công xẻ đàn tan
nghé, kẻ Đông người Đoài; thành thử phong trào tình tang cũng suýt hạ
hồi. Tây Ban Nha có hai loại đàn, một là guitar latina và hai là guitare
morisca. Danh thủ guitare lão luyện đầu tiên cho lịch sử là một ông
mang tên Juan de Palencia (1414). Ba năm sau, nổi lên hai danh thủ khác
là Alonso de Toledo và Rodrige de la Guitarra, đều công dân xứ đấu bò
cả. Lúc này Pháp và Tây Ban Nha hội nhập văn hóa, thành ra âm nhạc ăn
theo. Guitar được cải tiến, thêm dây, gọt lưng cho phẳng, thay vì nổi
bướu như trước. Dù sao, tận khi này, thiên hạ vẫn có hai loại đàn: một
là guitare dành cho đại đa số quần chúng, hai là vihuela chỉ dành cho
con nhà kín cổng cao tường.




     Xem tiếp Phần 3:                                                             Trở lại phần 1


(NPV sưu tầm và tổng hợp từ internet)





Tản mạn với cây đàn Guitar (Phần 2)- NPV - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian