Khoắc khoải Sài gòn- Mưa phố núi
Khoắc
khoải SÀI GÒN
Sao không còn là của riêng ta ?
Chiều từng chiều dạo qua từng con phố
.
Nắng còn như xưa không ?
để anh ngại rát sạm má em .
Tháng tư
!
cũng có thể bất chợt cơn mưa đổ .
Chẳng vội vả núp mưa đâu !
Hai
đứa vẫn dầm mưa rảo chân trên phố .
Phố càng nhòa ta càng đắm say nhau ...
Tháng tư !
Nỗi khoắc khoải trong em gởi theo làn gió .
Anh Bình
Dương, em Cali
vẫn chung một nỗi nhớ muộn màng .
Tình tàn, ta còn
nguyên ký ức ,
xa quê hương càng đậm nỗi nhớ anh .
Nhớ cái giọng Bắc
Kỳ nhè nhẹ ...
và tên anh em khắc tận đáy tim .
Xa Sài Gòn em đánh
rơi kỷ niệm ,
Sài Gòn không anh còn đâu nữa Sài Gòn ?
Vẫn Sài Gòn
xưa, bây giờ đổi thay nhiều quá
Về lại Sài Gòn mà vẫn không nhận ra .
Những con đường tình ta rảo bước ,
góc phố nào lỡ dở hẹn hò .
Chiều hai tám ngồi nghe anh hát ,
chưa ba mươi mà em sợ đêm đen !
Sài Gòn ơi ! Xin cứ là mãi mãi .
Dù đổi tên - vẫn ký ức nguyên hình
.
Mưa phố núi 4- 2012