Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Chùm thơ Sàigòn - Huy Uyên

Chùm thơ Sàigòn- Huy Uyên


--------------------------------------------------------------





VỀ VỚI SÀI GÒN



Chùm thơ Về với Sài gòn
Ta một mình trở lại Sàigòn

đám con gái bây giờ xa lạ quá

chỉ tại sương chiều hay môi hôn

em khỏa thân khoe ta dáng bụi trần



Ta chào em mà lòng hồ băng giá

giữa ngã tư đường

những hàng cây đi ngủ sớm

đợi ai về dỗ lòng mắt đỏ .





Ta chạy quanh những cột đèn Sàigòn

nhớ ai mà đứng khóc
em vội vàng đổi thay giấc mơ tan
lặng thinh đứng bên đương xỏa tóc.



Ta thả chiều cùng quán vắng

thắp đời ai bay theo khói mây

trên tay cầm lòng bằng những cuộc tình gầy

rồi thôi câm lặng .




Hồ như đâu đây quẩn quanh tiếng gọi

giọt lệ sầu nào vương vấn đời
em

dỗ dành trong ta giấc ngủ Sàigòn

nữa đêm bổng cuồng điên thức dậy .



Ta tặng em trái tim làm của để dành

cháy hốt -phiêu theo năm tháng

mộng đời đèn đêm đã cạn

nơi phố người đông sao ta quá buồn .




Về với Sàigòn của ai

tháng ngày xa, xa lắm

chợ đời trong ta đã vắng thưa người

tim máu đã ngừng trôi

em nỡ phụ tình chi mà câm lặng .



Giấc mơ bên người cháy bỏng

ngờ trên môi nụ hôn ở đậu nữa chừng

gừng muối mặn cay với Sàigòn .






                                              Huy Uyên.




Chùm thơ Về với Sài gòn






Vĩnh biệt người



Sàigòn của tôi ơi

vạn lối đi về

đường xa xưa cầm tay nhau nói

chia tay người chia tay thôi .



Dặm đau hòa trôi theo nước sông Sàigòn chảy

những bến phà
cũng xa trôi quá khứ

em đi đâu rồi

tình trao người yêu em rồi thôi .




Áo trắng nữ sinh Sài gòn


Sàigòn qua xuân

êm ái dịu dàng

người trong tôi bóng lẻ

vẫn con đường nhưng sao buồn thế


Sàigòn môi hôn ngập ngừng .



Sàigòn mùa hè những hàng me chạy

gió bay chậm buồn và đi quanh

lời ca biệt ly chạm cùng nổi nhớ

từng phố nhỏ lặng im

và thương tiếc .



Làm sao em quay lại một lần

đêm đèn vàng hai ta chung bước

đưa nhau đến một nơi xa khuất

nắm tay nhau dấu kín nụ hôn buồn .



Ta, Sàigòn một mình xa lạ

mây trời cũng đang trôi buồn bã

xin gọi nhau một lần

rồi vĩnh biệt nhau cây đời và lá .



Con đường Lê-Lợi quá buồn

ngã về Tự-Do hiu hắt

em coi như giờ đã mất

lệ xanh xao trào tuôn .



Tôi trở lại đây với đất
trời Sàigòn

em đi và mãi mãi .



                   
Huy Uyên












Em và Sàigòn



Đêm bên em Bà Chiểu

phút xưa ai thầm nhắc chạnh lòng

thép gai đời ai rào lối bên sông

cầm bằng giọt tình bao năm rồi kéo níu .



Về Sàigòn mà nước mắt chạy quanh

em vẫn trinh nguyên của thời con gái

nhớ buổi đón đưa những phút dỗ dành

đem chôn quanh chợ Bên Thành xa mãi .



Em bảo sao tình ta hoài chìm khuất

bao năm qua rồi đò vẫn trôi sông

dặn lòng riêng cay đắng với lòng

để ở Sàigòn mà tim ai đã nắng tắt .



Ngày tiễn đưa Tân-sơn-nhất

em lén buồn dấu nước mắt vào tim

còn gì đâu mà tìm

phấn son người đã phai màu úa nhạt .



Vĩnh biệt em, vĩnh biệt Sàigòn

nơi ở lại bàn tay ai đưa
vẫy

tình trao mà một đời không hề thấy

Sàigòn của người nỗi nhớ chưa đặt tên .



Ngày đó bên em ...



                 Huy Uyên




Hình ảnh Sài gòn xưa






Sàigòn 38




Dại lòng chi trong hai mắt em

con đường nào xưa đi đến tận cùng

bên kia cuối đường hầm trống lạnh

mối tình xưa mọc cánh

chiều thăm thẳm màu sắc không ?


      
  Thôi rồi đêm đi không sà xuống
        
đọng sầu hai mắt môi người
        
phương em thay đổi vờ trôi
        
vây kín quanh đây bến bờ ảo tưởng .




Về với người

với đớn đau xót xa hoài niệm

tình ai bỏ đi mà không hề đến

thề mang theo trọn đời .



        Đắng chát quạnh hiu

        quanh quất chìm theo bóng chiều

        đợi ai một lần quay lại

        chờ người mãi mãi

        tội lòng khuất mấy miền yêu .



Đóng hoài con tim thao thức

thoáng động qua hồn chân bước

lời người em có quên không ?



        Có vắt lệ theo từng nổi nhớ

        mắt rưng tình sầu

        một khi nào em về nơi đó

        gọi tên ai với Sàigòn niềm đau .



38 năm quay lại Sàigòn

vẽ lên khuôn mặt người ngơ ngác

và những bước chân còn mất

thác máu ai người kêu tiếng đau thương .



        Ai đứng lại bên đường

        (dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo)

        em theo tiếng ai hát buồn trôi theo giông bão

        hết thôi Sàigòn đã vội vàng chôn



                             Huy Uyên

-----------------------------------------------------------





                                                              Con gái Sàigòn 



Áo trắng nữ sinh Sài gòn
Sàigòn về với cơn mưa chiều

mắt ai phai màu con gái

đứng buồn một mình ngã tư ngã bảy

đợi ai mà ôi đìu hiu .



Nằm nghe sông Sàigòn mưa đổ

chuyện tình mình từ đó

chim trời mỏi cánh chim bay

để lại người hai mắt đỏ .



Em có vui đâu bao giờ ơi Sàigòn

những hoài niệm quay cuồng theo gió

tim xưa chợt lòng ai nỡ

nhớ nhau xót đau tận cùng .





Em, con gái Sàigòn mắt ướt

đèn nhà ai trong đêm võ vàng

bơ vơ với Sàigòn vạn bước lang thang

đò thôi đưa người bên Thủ-Thiêm quay lại được .

 


Ngẫn ngơ tình treo lên ngọn cây Sàigòn

bao đêm ngày thao thức

qua rồi và đã mất
xa thôi ơi Sàigòn đau thương .




Nhớ ai mà lòng vấn vương
ngược tình về Chợ-Lớn
về Hóc-Môn, Bà Điểm
Mất nhau rồi lệ đẫm trong hồn .

Gởi tim em theo cùng Thủ-Đức
soi ngực trần, má hồng con gái Sàigòn
năm canh hỏi người còn thao thức
bao năm xa rồi có nhớ nhau không ?

Gởi người đất trời Sàigòn
lá vàng theo đời cây cây cỏ
con gái Sàigòn mắt xanh và môi tím đỏ
chỉ riêng em là nhớ thương anh

Là cuối trời của đời anh ...



                 Huy Uyên



Chùm thơ Sàigòn - Huy Uyên - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian