Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Ở trọ... vô thường! Chùm thơ Thụy Du

Chùm thơ: Ở trọ... vô thường !
-------------------------------ThuyDu-----------------------------






Ở trọ vết tình




Ngẩn ngơ, quặn thắt vết tình

Bâng khuâng để lại hồn mình người xa

Bay tìm giữa chốn phong ba

Trùng khơi lạc lõng trong ta miền người



Thời gian xóa mất nụ cười

Xưa ngày ngang dọc chín – mười nhớ thương

Đêm về mộng vỡ rơi sương

Biển khơi dậy sóng tơ vương rối nùi



Tịnh yên phản phất hương mùi

Bồng phiêu hồn thoát giấc vùi mạc hoang

Giữa đời bỏng rát giọng khan

Hải hồ dừng gót thu sang héo gầy



Hạc Hoàng sải cánh đêm ngày

Gót chưa dừng được phận này còn đau

Hư vô vụn vỡ lời trao

Đổi từ tình ngữ kiếp sau đợi chờ



Giăng ngang một góc sương mờ

La đà lòng lạnh hững hờ thu phai

Rừng già lạc bước chân nai

Biết chừ có thấy từ ai tắt cười



Sinh linh cũng một phận người

Có người hạnh phúc, sao người ủ ê ?

Hay trời cao tạo bến mê ?

Vết tình còn đó Sao Khuê đâu rồi ?



Trăm năm một dáng ai ngồi

Sông đời khúc khuỷu còn bồi phù sa ?

Ấm lòng còn lại lời ca

Vết tình ở trọ trong ta một đời



                     
ThuyDu
 


Ở trọ... vô thường!






Gió vô thường



Tôi chờ ngọn gió vô thường.

Vành trăng lỏa thể bên đường đợi ai ?

Cỏ vàng thao thức chờ nai

Đông buồn chưa ngủ thu phai giao mùa



Chờ Người một ngọn gió lùa

Tôi lênh đênh kiếp mấy mùa thời gian

Cánh rừng chim đã bỏ hoang

Ru Người xưa cũ mênh mang hão huyền



Thuở tâm chiu chắt một miền

Mi hàng giọt nhỏ ngọc tuyền còn rơi

Trong Người dĩ vãng chơi vơi

Sông trăng thả ánh vàng lơi sợi chùn



Giấc mơ Người đến lạ lùng

Con tim trỗ mã bão bùng đêm qua

Lênh đênh trôi kiếp phù sa

Xưa ru Tôi ngủ ngân nga mộng thường



Người răng nguyệt thẹn hoa nhường

Lặng yên tôi ngắm tỏ tường khiết tinh

Nghiêng mình vệt ánh tú tinh

Đêm bay góc sáng lung linh chân trời



Trong Tôi là mộng hay đời

Mà sao đồng tử rạng ngời chân phương

Vô thường xin cõi tựa nương

Giấc mơ kỳ lạ nhớ thương không Người ?



                           
Thuydu














Ở trọ... vô thường!






VỀ ĐÂU ?



Về đâu cánh Nhạn lẻ loi ?

Cụm sầu bay mãi trong tôi đêm ngày

Chặn đường bay vẫn còn dài

Giấu giùm tôi nhé gót hài năm xưa



Bay…bay, Nhạn giữa cơn mưa

Hương yêu ngủ muộn vào trưa thật thà.

Đâu là một lối về nhà ?

Nhạn bay mỏi cánh, la đà đảo say



Rừng thu vàng lá trong ai ?

Gió chừng như thổi về tai ủ buồn

Nhân gian là những vở tuồng

Thương yêu, lừa dối, bạo cuồng, ủ ê



Nhạn ơi xa một bến mê

Cùng ta về lại chốn quê thuở nào.

Nơi không có những mời chào

Đầu môi, chót lưỡi, ngọt ngào, điêu ngoa.



Sông quê vẫn một khúc ca

Nước vào dòng lớn, nước ra bể nguồn

Ạ ơi ! xa những mộng cuồng

Ta cùng Nhạn nhé, chẳng buồn nhân gian



Hạt sầu từng chút đa mang

Tình đầu, tình cuối thu sang rửa miền.

Ngây ngô ta lại đi tìm

Thu say, thơ ngữ, mộng chìm thơ ngây



Ánh dương sẽ tỏ từ nay

Rừng thu thay lá, đêm mai Nai về.

Gió lên thổi khắp tư bề

Lòng Ta cùng Nhạn tràn trề hoan ca.




Thuydu






Ở trọ... vô thường!






MÔNG MÊNH…



Mộng Người nửa giấc khẻ trao

Mênh mông ru giấc chiêm bao nhé lòng

Nửa Ta nối lại thành vòng

Lời tình Người chẻ nghe lòng xuyến xao



Niệm từ dành để Người khao

Sương mù chợ đến Tôi trao hạt hồng

Mai này nếm giọt rượu nồng

Men Người trộn với chút lòng bâng khuâng



Mộng qua lắm ngõ gian truân

Phối âm tình thoáng hồi luân ngại ngùng

Môi đây thử nụ chớ dừng

K‎ý hôn dư vị nụ mừng phiêu diêu



Tóc hương ngào ngạt miền yêu

Thở sâu hòa trộn men yêu thắm nồng

Tứ tình như đã bồng bồng

Hương nguyên Người tặng nặng lòng một Tôi



Phía Người dâng miếng trầu vôi

Bên Tôi chờ giữ ấu thơ đến mình

Người ru một khúc hữu tình

Tôi sâu trong giấc men tình mông mênh



Ừ ! môi Tôi sẽ đặt lên

Nụ hôn chờ đợi chẳng quên bao giờ

Trong Tôi luôn một nửa chờ

Bóng chiêm bao đó ai ngờ trong nhau




           
Thuydu




Ở trọ... vô thường!






Xưa hạ


Thì thôi xin trả phượng hồng

Ướp trong trang vở nụ nồng hương yêu

Tháng năm bụi phủ rong rêu

Trái tim ngơ ngác lêu xêu thuở nào



Ừ thì trả những ngọt ngào

Niềm đau giữ lại thay vào giọt cay

Khi đường đôi lứa chia hai

Tôi đây xin trả ngày mai nổi buồn



Dấu xưa lưu chút cội nguồn

Thương yêu ngày cũ là nguồn thi thơ

Bây chừ hai đứa bơ vơ

Vấn vương nhớ lại ngày thơ vô tình



Xa nhau còn giữ bóng hình

Một thời áo trắng đôi mình thân thương

Phượng hồng ngày cũ vấn vương

Lá thư giấy tập trong rương vẫn còn



Tôi qua trăm vạn lối mòn

Vẫn nghe như tiếng trống còn học tan

Ngày về dừng bước qua ngang

Mái trường xưa cũ ngổn ngang cõi lòng



Trái tim như vẫn phập phòng

Lời thương ai đó nổi lòng còn đây ?

Bay về dừng một áng mây

Che khung trời cũ bỗng say hạ Người


 
               Thuydu


Ở trọ... vô thường! Chùm thơ Thụy Du - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB:

3 Comments:
  1. chum thơ lục bát cũa Thụy du hay quá - giọng thơ lục bát thường là giọng dọc theo chất cổ xưa , nhưng sao đọc bài này có gì đó mang chất hiện đại , những vần thơ đuợc gieo một cách nghiêm ngặt nhưng vẫn mang ý nghĩa sâu xa và hiện đại .mà chắc thụy Du là người Huế thì phải . Ko biêt phải thế ko ?

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn PTT12ckt đã có lời động viên. Thật ra mình được sinh ra ở đất Buôn Mê nhưng thời gian dài sống và lớn lên ở Huế; còn bây chừ thì ở TP.HCM cũng hơn 20 năm rồi Bạn ạ.
    Gửi đến bạn một ngày hạnh phúc và bình yên

    Trả lờiXóa
  3. GỞI A. THỤY DU
    PTT12ckt là dân kontum hiện cũng dang sống tại sai gon , cùng bạn bè lập ra Phố núi và bạn bè cho lớp phồ thông niên khóa 1979-1980 . Ngày xưa học ban tóan có biết gì thơ văn đâu - cuộc đời bôn ba trăn trở quá
    lên blog cũng là cách giao lưu bạn bè gần xa - nên trong nhận xét có gi chưa phải mong anh Thụy Du bỏ qua , hy vọng cùng thành Phố anh em minh có thể gặp nhau giao luu vui ve - anh có thể liên lạc qua mail : tanspirou@yahoo.com.vn - chào thân ái chúc mọt ngày vui vẻ

    Trả lờiXóa

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian