Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

Chùm thơ: Cất hộ Người... vô tận- Thụy Du

Chùm thơ:  Cất hộ Người...vô tận

---------------------------------ThuyDu---------------------------------






Cất hộ Người…



Tôi xin cất hộ Người

...chút lặng lẽ cuối mùa

Nơi chẳng có gì là tất cả

Chẳng còn trái tim

Chẳng còn hờn dỗi

Chẳng nhớ, chẳng thương

Chẳng có nắng trên đầu



Bởi nàng thơ

dần mất những nhiệm mầu

Nên lặng thinh

Đời không còn màu sắc



Buổi giao mùa không gian xám ngắt

Thu đi…ừ đông chớm lại sang

Biết rằng tình đã đi hoang

Trên chiếc lá trái tim Người ngoan ngũ



Chẳng có mới – chẳng còn cũ

Chiếc lá thu ấp ủ vụn về

Ngày Tôi về - Người có thay áo mới ?

Trái tim Tôi còn – mất hỡi Người ?



Có còn nụ cười

Hay chẳng còn gì tất cả ?

Chẳng có thương, chẳng có nhớ bởi lặng thinh

Lời hẹn ngày xưa vẫn giữ trung trinh

Nhưng sao chút bình minh giờ cũng tắt



Xin cất giữ những gì đã mất

Nổi bâng khuâng và cả thầm thì

Giữ tất cả những gì

Nơi trái tim Người từng khẽ



Cần gì dối dang trong mới mẻ

Tôi cất hộ Người lời lẽ từ tâm
              
 


                 Thuydu




Cất hộ người
































Thơ giữa chợ đời



Dạ nghe bước chân Nai

giẵm lá rừng, thẳm khuya hoang vắng

Đêm còn chút, hương nồng của nắng

Đọng màn đêm, khoảng trắng trời sao


     
Dạ từ thuở hồn nao…
     
Trăng khắc lời, vận thơ sỏi đá
     
Gió đong đưa cành lá
     
Hoẵng tát vang, côi cút gọi đàn



Mơ một ánh trăng vàng

Chờ ẩn tâm cô phụ

Chinh phu chờ đêm hội tụ

Để… sẽ không hóa đá vì mong.


     
Thơ Ai hiểu từ trong ?
     
Mặn mắt cay giọt hồn sâu nặng.
     
Nguyệt tà canh đêm tận.
     
Khách hiểu nỗi chờ mong ?



Lòng suối reo, khúc hát rừng thông

Nỗi xót xa nghìn năm còn vọng

Điệu dân ca, câu hò vẫn đọng

Người ngập ngừng, một giọng Đế kinh


     
Đêm đầy sao, thiếu một anh linh
     
Đã lạc đâu, điệu Nam ai một nửa…?
     
Thẳm rừng sâu, bập bùng ánh lửa
     
Dậy bình minh, tàn lụi đêm đen.



Vận giữa dòng – Thi vị hương men

Tửu Huỳnh Hoa, ru hồn người ngụ

Vân Phong ngọn xua đêm ủ rũ

Ló rạng ngời, vầng Nhật lung linh


     
Vẳng hồi chuông, kình giật u minh
     
Ê a trẻ, đồng giao ngày mới
     
Thơ đong tình, tim ngời phơi phới.
     
Giữa chợ đời, cũ mới cùng ta.
                       
 

                     Thụy Du




Thơ giữa chợ đời






Đi lạc…ăn năn



Dòng đời nào không gợn sóng lăn tăn ?

Vực thẳm nào ?  ngăn đường ta đi tới

Tình đã xa, hụt hẫng lòng chới với

Thiện – chân nào ? ta với tới còn xa

Ngày ta hiểu ra

Xám hối, ăn năn thì sợi đầu hóa bạc

Bởi…! biết đâu là đường lạc

Ta từng đi theo dấu hạc hình hài

Trả lại người xưa những giấc mộng dài

Trả dỗi hờn một thời nông nổi



Nghe hơi thở nén từ lòng phổi

Dòng máu đen chưa kịp đổi thành hồng

Hạt nào rơi đọng lại quanh tròng

se cay mắt bão lòng cuộn sóng.

Trả cát bụi nơi sa mạc nóng

Trả dòng sông lạnh cóng trời đông

Trả kiếp hư vô cùng những quạnh mông

Trả câu hẹn thề từ ai từng hứa



Tình có phải chỉ dành cho đôi lứa

Trong những cơn mưa chất chứa chờ rơi

Thương yêu nào rồi cũng sẽ vơi

Khi cuộc chơi tàn tình canh bạc

Ừ thì ta từng đi lạc

Giữa trong nhau bằng những mạc ngôn





Nào ai muốn vùi chôn ?

Một thời yêu thương, một thời bão nổi

Nếu từ tôi là muôn ngàn tội lỗi

Xin hãy thứ dung lầm lỗi một đời

Chẳng trách đâu vì tại ông trời

Chỉ trách mình chẳng duyên, chẳng phước

Để…trong đêm mưa, lại lầm lủi bước

Tìm "một cõi người – có mấy những ăn năn ”

Tìm lời trối trăng.

Tìm một vành khăn tang trắng

Khóc tiễn đưa cõi người hoang vắng



Từ nơi khuất nắng vọng về

Lời nỉ non như rất cận kề

Kiếp hư vô nặng nề lê bước



Cuộc đời nào ai đoán trước

Bởi từng tin lời hẹn ước đầu non.

Tin từ những nụ môi son

Khi ví von cái thời con trẻ

Về làm chi ? con đường đã rẽ

Người đằng đông, còn kẻ đằng tây

Cứ để ai trôi vào những tầng mây

Qua ngọn cây một thời khô hạn



Nếu đời không còn bầu bạn

Những ăn năn cũng đã cạn…lâu rồi ?
                            

                                                                 Thụy Du

 



Đi lạc ăn năn






Vô tận




“Trãi thơ mà đếm! vô cùng”

Từ Người bập bùng ánh lửa

Trong Người – Ta, còn một nửa

Cõi tâm linh xa hóa gần



Là thi nhân, ta rất cần

Ngữ ngôn đồng vần, đồng vận

Mặc cho đời còn lận đận

Thơ vẫn là bất tận…ngân



Đất thiên hòa khí tao nhân

Chân tình bâng khuâng nhặt khúc

Quân vương – Hậu hoàng cũng lúc

Mộng thi thơ bút tịnh không



Thả trôi theo một nhánh sông

Đêm chữ nghĩa mông mênh chảy

Thứ tha – thương yêu còn mãi

Thơ Ta – Người… rải tận vô

 


Thụy Du

Chùm thơ: Cất hộ Người... vô tận- Thụy Du - Góc kỷ niệm Phố núi...

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian