Lục bát Khúc ngụ tình- Thụy Du
Lục bát Khúc ngụ tình
--------------------ThuyDu----------------------
--------------------ThuyDu----------------------
Giấc cô miên
Đắm chìm đôi mắt ngụ ngôn
Lửa ma hoàng hổ, vùi chôn giấc tình
Mơ xa trong mộng đắm mình
Hoàng hôn mưa chạm ảo hình nét hoa
Màng đêm về muộn hôm qua
Chờm sầu chợt rụng, trong ta giọt ngà
Cuối thu vàng lá cội già
Buồn tênh Người hỡi, đâu là hư vô
Nghe như bọt sóng lô xô
Vỗ bờ bến vắng, đêm cô phụ… lòng
Lặng thinh tình hởi giấc nồng
Ngày xưa chạm phải, một dòng giá băng
Diễm ca ào vỡ nốt thăng
Đắm chìm tôi giữa, ăn năn tội tình
Lập trình tim nói lời mình
Người – Tôi… tìm nghiệm chu trình biến thiên
Ẩn lòng ôm giấc cô miên
Niềm riêng chôn dấu, tình riêng cất dành
Đâu rồi đêm giấc mộng lành ?
Nguyệt cầm ngân khúc, chòng chành hồng tâm
ThuyDu
Ngữ âm
Ừ thì ! một chút ngữ âm
Gửi Em một chút, tình thâm xưa nào
Ừ thì ! một chút ngọt ngào
Ta xin giữ lại, thuở nào Em trao
Sóng âm cung bật nao nao
Triều dâng biển động, lao xao gọi mùa
Ngân vang trầm bổng chuông chùa
Thoát thai trần tục, tình đùa bay xa
Mưa thì thầm, Em rất xa.
Khi Em thì thầm, trong ta rất gần
Nhưng sao ta lại ngại ngần ?
Ảo hư, hư ảo trăm phần ngại e.
Phải thì tơ sợi guồng se
Không thì nước chảy, theo khe đá nguồn
Mùa về mang khúc tình buồn
Thu sang đảo cánh, chuồn chuồn thấp mưa.
Vọng vang một tiếng gà trưa
Hạt rơi, hạt rớt, tiếng mưa vọng về
Nghìn năm mùa vẫn Thu hề
Trăm năm ta vẫn, lối về cô thôn
Xác màu đỏ pháo Người chôn
Ta vào huyệt mộ, cuối thôn lạnh buồn
Khát khao ảo vọng ngông cuồng
Đoạn vào hồi kết, vở tuồng lặng im
Còn không một nửa con tim ?
Xẩm màu u uẩn, triền miên kiếp người
nhủ lòng gắn gượng để cười
Nhưng sao méo mó, hình Người trong Tôi
Thụy Du
